Alte Dörfer in Hanoi: Schutz oder Abriss?
Làng cổ ở Hà Nội: Bảo vệ hay phá bỏ?
Bài đọc được chuyển ngữ và đơn giản hóa để học tiếng Đức. Nội dung gốc thuộc Tia Sang - Nen Tang Kien Tao.
Bôi đen một từ hoặc cụm từ để tra nghĩa, dịch, highlight hoặc thêm ghi chú.
Tiến độ đọc bài
Đoạn 1/17
Đọc tiếng Đức trước. Khi cần, mở bản dịch ngay dưới từng đoạn.
Bản dịch tiếng Việt
Ở Hà Nội có nhiều ngôi làng cổ. Chúng rất quan trọng đối với lịch sử của thành phố. Nhưng thành phố muốn lập những quy hoạch mới. Trong đó, một số làng cổ có thể bị phá bỏ. Đây là một vấn đề.
Bản dịch tiếng Việt
Một ví dụ là làng Bắc Biên và Bắc Cầu. Chúng nằm bên sông Hồng, không xa cầu Long Biên. Những ngôi làng này rất cổ kính. Chúng có nhiều di sản văn hóa và công trình kiến trúc cổ. Người dân ở đây đã sống qua nhiều thế hệ trong những ngôi làng này.
Bản dịch tiếng Việt
Bắc Biên trước đây là một phần của làng An Xá. Làng này đã hiến đất để xây dựng kinh đô. Đó là khi nhà Lý dời đô về Thăng Long. Người dân sau đó chuyển đến sống bên sông. Làng cũng gắn với danh tướng Lý Thường Kiệt. Trên một quả chuông ở chùa An Xá có ghi câu chuyện này. Quả chuông là bảo vật quốc gia từ năm 1690.
Bản dịch tiếng Việt
Bắc Cầu có một tên cổ khác: Châu Đông Cầu. Nó đã gần 15 thế kỷ tuổi. Người dân ở những ngôi làng này đã sống ở đó từ ba đến mười thế hệ. Họ gìn giữ các truyền thống.
Bản dịch tiếng Việt
Nhưng quy hoạch mới cho sông Hồng dự kiến phá bỏ những ngôi làng này. Thay vào đó, sẽ xây dựng công viên và cơ sở hạ tầng. Điều này sẽ giúp kiểm soát lũ lụt. Nhưng nó cũng sẽ phá hủy những ngôi làng cổ.
Bản dịch tiếng Việt
Câu hỏi đặt ra là: Có phải xử lý tất cả các khu vực như nhau? Hay nên quyết định làng nào được bảo vệ, làng nào bị phá bỏ? Cũng có những làng nghề nổi tiếng. Liệu chúng có được bảo vệ tốt hơn?
Bản dịch tiếng Việt
Phòng chống lũ lụt là quan trọng. Nhưng những ngôi làng này đã sống chung với nước hàng thế kỷ. Chúng đã thích nghi với lũ lụt. Có lẽ phá bỏ không phải là giải pháp duy nhất. Có một mô hình: "Làng trong phố, phố trong làng". Điều đó có nghĩa là xem Hà Nội như một thể thống nhất giữa đô thị, văn hóa và thiên nhiên. Người ta nên gìn giữ những ký ức và lịch sử.
Bản dịch tiếng Việt
Câu chuyện về Bắc Biên và Bắc Cầu chỉ là một phần của một quy hoạch lớn hơn. Có một quy hoạch cho thủ đô trong 100 năm tới. Trong đó có một mâu thuẫn: Làm thế nào để phát triển mà không đánh mất bản sắc của Thăng Long – Hà Nội?
Bản dịch tiếng Việt
Nếu chỉ chọn giữa "bảo vệ" và "phát triển" thì sẽ có tranh cãi. Nhưng có một ý tưởng mới. Một nghị quyết của Đảng nói: "Văn hóa, bản sắc, sáng tạo" là những giá trị quan trọng nhất. Quy hoạch thủ đô xem sông Hồng là trục chính. Vì vậy, phải suy nghĩ khác về bảo vệ: Nên xem di sản như một hệ thống. Điều đó bao gồm các công trình, cảnh quan và truyền thống sống.
Bản dịch tiếng Việt
Từ bảo vệ từng công trình đến bảo vệ toàn bộ di sản
Bản dịch tiếng Việt
Luật di sản văn hóa bảo vệ các công trình quan trọng. Nhưng nó chỉ bảo vệ từng di tích riêng lẻ, không bảo vệ toàn bộ khu vực xung quanh. Vì vậy, có thể giữ được một di tích nhưng lại phá hủy môi trường xung quanh. Điều này xảy ra, chẳng hạn, ở khu phố cổ Hà Nội. Nhiều công trình vẫn còn, nhưng môi trường xung quanh đã thay đổi. Bầu không khí lịch sử đã mất.
Bản dịch tiếng Việt
Một di tích không chỉ gồm đá. Nó còn gồm mối quan hệ với không gian và cộng đồng.
Bản dịch tiếng Việt
Nhiều thành phố trên thế giới làm khác. Ở Tokyo có khu Yanaka và những con phố cổ Shitamachi. Ở đó vẫn còn những "ngôi làng trong thành phố". Điều đó nhờ vào quy hoạch có sự tham gia của cộng đồng. Người ta gọi đó là "Machizukuri". Có những quy định linh hoạt về kiến trúc. Người ta không chỉ bảo vệ từng công trình.
Bản dịch tiếng Việt
Ý tưởng này cũng có thể áp dụng cho Bát Tràng và Kim Lan. Bát Tràng là một làng gốm nổi tiếng. Giá trị của nó nằm ở toàn bộ ngôi làng, bên sông và cộng đồng thợ gốm. Họ gìn giữ nghề thủ công truyền thống. Kim Lan có những tầng khảo cổ quan trọng từ thời Lý và Trần. Cả hai làng đều cho thấy: Phải bảo vệ những giá trị trong lòng đất trước khi bắt đầu các dự án xây dựng lớn. Vì vậy, nhiều nước coi khảo cổ cứu hộ là bắt buộc. Điều đó cũng nên làm ở sông Hồng.
Bản dịch tiếng Việt
UNESCO có một cách tiếp cận gọi là "Cảnh quan đô thị lịch sử" (HUL). Cách tiếp cận này không hỏi: "Chúng ta bảo vệ công trình nào?", mà hỏi: "Chúng ta bảo vệ hệ sinh thái văn hóa nào?". Sông Hồng không chỉ là một con sông để kiểm soát. Nó là một trục sinh thái và văn hóa. Nó đã nuôi dưỡng những ngôi làng cổ qua nhiều thế kỷ. Nếu xây bê tông hóa bờ sông và không lồng ghép các làng cổ, người ta sẽ đánh mất bản sắc.
Bản dịch tiếng Việt
Hồ Tây cũng quan trọng. Quanh hồ có hơn 70 di tích. 24 trong số đó là di tích quốc gia. Chúng gắn liền với nước và cảnh quan. Mỗi di tích chỉ là một phần của tổng thể. Giá trị của hồ nằm ở sự kết nối giữa nước, đất, vườn và ký ức. Ngay cả khi không phá bỏ di tích, những con đường lớn hay công trình ven hồ cũng có thể phá hủy cảnh quan.
Bản dịch tiếng Việt
Vấn đề lớn là: Không có sự bảo vệ về mặt pháp lý cho toàn bộ cảnh quan và di sản đa tầng. Vì vậy, những nơi như khu phố cổ, làng cổ và Hồ Tây không được bảo vệ về mặt pháp lý.


